Đó luôn là một con đường dài để theo đuổi,
Đó luôn là những ngày mai đến và lại đi,
mà không hề nói lấy một lời từ giã hôm qua.
Liệu những hồi ức tôi đang có đây vẫn còn có giá trị?
Hay nước mắt đã khiến chúng lu mờ cả rồi?
Đó luôn là một con đường dài để theo đuổi,
Đó luôn là những ngày mai đến và lại đi,
mà không hề nói lấy một lời từ giã hôm qua.
Liệu những hồi ức tôi đang có đây vẫn còn có giá trị?
Hay nước mắt đã khiến chúng lu mờ cả rồi?
Giữa cơn gió lạnh tôi đang bước cùng,
Kí ức thế hệ đang sôi sục trong tôi
Cứ như vĩnh viễn, khi tôi gào thét vì đau đớn và u sầu.
Tôi sống và chết, tự hào về những gì dân tộc mình gặt hái được.
Tôi ở đây, đứng trên bờ vực,
và nhìn lên nơi mà mặt trăng lẽ ra nên hiện diện.