Một người lữ khách
có ánh nhìn dịu dàng
và đôi má đậm mùi nước mắt
đang ướt sũng dưới mưa.
Những kí ức bị lãng quên,
như những giai điệu hoài cổ
đang vang vọng giữa sự tĩnh lặng,
vẫn mãi lang thang.
Một người lữ khách
có ánh nhìn dịu dàng
và đôi má đậm mùi nước mắt
đang ướt sũng dưới mưa.
Những kí ức bị lãng quên,
như những giai điệu hoài cổ
đang vang vọng giữa sự tĩnh lặng,
vẫn mãi lang thang.
Dưới ánh trăng, Hư Hải trãi dài đến tận đâu?
Hãy cùng say giấc dưới sắc bạc hiền hòa này.
Sâu thẫm trong kí ức, tôi mãi kiếm tìm
sực ấm áp của nhân gian giữa một cơn mưa lạnh giá.
Cho dù cơ thể này có mục nát đi nữa, tôi vẫn sẽ chạy mãi
cho đến khi có thể chạm được cầu vòng ở tận cùng thế giới đó.
Câu chuyện về 7 thiếu niên/thiếu nữ cùng có những giấc mơ về mặt trăng liên quan đến nhau. Những giấc mơ đó quá thật, quá sống động đến mức họ không thể phân biệt nổi đâu là thực đâu là mơ. Và rồi họ sớm nhận ra được rằng đó chính là kí ức kiếp trước của mình. Cuộc sống của họ nổi sóng gió khi những việc xảy ra ở kiếp trước vẫn chưa được giải quyết ổn thỏa tiếp tục ám ảnh cuộc sống hiện tại của họ. Rồi những thiếu niên/nữ này sẽ sống theo cái tôi hiện tại của họ hay sẽ đầu hàng cảm xúc của cái tôi trong quá khứ?
Khi nhìn lên trên, có nhiều ánh nắng lấp lánh
xuyên qua khe hở của những tán lá cây.
Dường như dạo gần đây đã không còn
một chút điều tốt đẹp nào đến với em nữa rồi.
Dù vậy, trái tim em vẫn mòn mõi
và ước mong được yêu thương.
Em đã yêu anh. Em đang yêu anh
Vào cả ngày đó, và cả bây giờ.
Hồi tưởng lại nỗi buồn và trở nên xinh đẹp hơn,
Vì em đã hiểu nhiều hơn hôm qua một chút nữa.
Ngay cả khi anh đang phiền muộn vì điều gì đó,
anh vẫn mỉn cười như thể không có gì xảy ra.