Lưu trữ hàng tháng: Tháng Bảy 2010

Chiếc Cầu Ước Vọng (Tameiki no Hashi)

Nếu cả ngàn năm trôi qua, mà hai người họ vẫn ở bên nhau
Vẫn tươi cười với nhau, thì họ không còn cần gì khác nữa.
Đó là những gì con sông lớn đã dạy tôi.

Tôi muốn có thể ngăn dòng nước để vượt qua chiếc cầu
Đến nơi đó, đến với anh.

>> Đọc tiếp

Dần Dần (Zen)

Hỡi người lữ khách, đừng quay đầu nhìn lại
Mà hãy để cơn gió này mang anh đi.
Rồi những bước chân đó sẽ dẫn lối cho anh
trên cuộc hành trình đến nơi anh không hề biết này.

Sẽ có những ngày tháng đau buồn muốn khóc
khi anh lắng nghe những giọng nói không thể quên được.
Nhưng hãy tiếp tục sống bằng mọi nghị lực của mình.
Chỉ cần nhớ về quê nhà,
Rồi mọi đau buồn sẽ tan biến cả thôi.

>> Đọc tiếp

Bài Ca Hoài Niệm (Shihouka)

Trong đất nước thịnh vượng được ban phước,
Những bông hoa nở rộ tươi đẹp.
Kìa! Em có nghe thấy không?
Trên khắp góc phố ngâng vang bài hát hân hoan.

Búp bê đáng yêu của ta ơi,
ta sẽ ôm em thật dịu dàng.
Và đôi môi đỏ thẫm của em
sẽ không bao giờ phai nhạt.

>> Đọc tiếp

Thâu Đêm (Over Night)

Bay.
Lung lay.
Và theo một lối khác.
Tôi cũng đồng số phận với người.
Cảm nhận được nhịp đập của người quanh tôi
vẫn đang lang thang trong miền vĩnh cữu
(Hiệp sĩ, hãy dẫn lối cho tôi)

Mãi mãi…
Lệ tuôn rơi, tan biến vào bóng đêm.
Nếu tôi là một tội đồ…
Hiệp sĩ ơi, hãy dẫn lối cho tôi.

>> Đọc tiếp

Chiếc Chuông của Kẻ Lữ Hành Vọng Vang (Tabidachi no Kane ga Naru)

Tôi bắt đầu bước đi như thể mở ra được một cánh cửa đầy triển vọng,
Và để lại những dấu chân này khi đến mảnh đất đã mất.

Cứ mỗi lần bị tổn thương thật sâu sắc trên cuộc hành trình,
Những con tim lạc lối dần biến mất.
Nếu là giờ, tôi chắc chắn đã hiểu ra được sức mạnh thật sự là gì.

Giữa một thời đại cùng dòng người đã không còn thấy được giấc mơ nào,
Hãy dùng chính tay mình cắt bỏ định mệnh này bằng nguồn hy vọng.

>> Đọc tiếp

Nụ Hôn của Loài Bướm (Buffterfly Kiss)

Hỡi những chú bướm đang say ngủ giữa bóng đêm thăm thẳm!
Liệu các ngươi có biết còn có cả một bầu trời xanh?
Tôi muốn vỗ cánh bay lên
khỏi cái thế giới dễ vỡ như một trò chơi xếp hình.
Tôi đã nguyện cầu thế dù chỉ một lần
vì những người yêu thương nhất.

Con xúc xắc đã được ném đi,
Và thiên đường sẽ là tương lai nơi mặt trời mọc.
Nếu bạn và tôi đồng lòng trong giấc mơ xa xăm,
thì ta có thể vượt qua được dòng xích hà này.

>> Đọc tiếp

Thiên Thanh (Sora Iro)

Thật xa, thật xa giữa con đường, tôi vấp ngã.
Có gì đó thật đau. Tôi đã không thể bước đi tiếp nữa.

Dù vẫn còn những ngày tháng tôi đứng yên thấp thỏm,
Nhưng chắc chắn một lúc nào đó,
Tôi sẽ ngước lên bầu trời mà mong muốn mạnh mẽ hơn.

Cả niềm vui lẫn nỗi buồn vẫn bất chợt thử thách tôi.
Tôi cần phải vượt qua chúng bao nhiêu lần nữa đây?
Một mình, tôi khóc đến tận bình minh ló dạng.

>> Đọc tiếp

Khúc nhạc chiều (Serenade)

Hỡi bảo vật đầu tiên của em!
Em đã yêu thích anh đến nhường này rồi.

Dù con tim mạnh mẽ nhưng yếu ớt này
thỉnh thoảng vẫn thấy trống vắng.

Nhưng chỉ mỗi nụ cười của anh thôi cũng đủ làm em thấy hạnh phúc
và khiến mọi thứ ổn cả.

Suốt những ngày tháng trước, em vẫn mãi nhìn xuống, nhìn xuống bùn đen.
Nhưng giờ đây em sẽ chỉ luôn ngẩng đầu lên nhìn trời xanh.

>> Đọc tiếp

Cho Giỏ Trái Cây (For Fruit Basket)

Em rất hạnh phúc đấy!
Bởi anh đã mỉn cười với em
bằng một nụ cười có thể làm tan chảy mọi thứ.

Dẫu mùa xuân hãy còn xa xa lắm trong lòng đất lạnh lẽo,
em vẫn sẽ mãi chờ đợi cho đến khi nó bừng tỉnh.

Ví như nỗi đau hôm nay vẫn còn đó,
hay vết thương hôm qua vẫn còn nhức nhối đi nữa,
Em vẫn muốn tin rằng chúng mình vẫn có thể mở rộng lòng mình.

Em không thể chọn lựa việc mình đã được sinh ra thế nào,
Nhưng em có thể thay đổi.
Vậy nên mình hãy ở cạnh nhau mãi mãi nhé!

>> Đọc tiếp