Khi chào đời vào thế giới này,
Con người ai cũng cất tiếng khóc.
Bởi phải gánh chịu nhiều nỗi sầu, đau khổ
và cay đắng mãi lặp lại trên thế gian này.
Chỉ mình tôi giữa những ngày lạnh giá,
Chính đôi tay tôi sẽ trở thành ngọn đuốc nhỏ.
Bởi ngọn núi dốc đứng là con đường tôi đã chọn,
Tôi sẽ mãi tiến bước mà không nhìn lại.
Để tìm kiếm đáp án,
Con người bắt đầu cuộc hành trình.
Rồi thỉnh thoảng họ bốc đồng,
Rồi thỉnh thoảng họ quá tiếc thương,
Họ tự trách bản thân mình.