Có phải cái cảm giác ảm đạm này là hờn ghen?
Ngồi trên chiếc ghế dưới cây anh đào, mình lại nghĩ đến người ấy sao?
Lũ chim trên hồ đang giành nhau miếng bổng ngô.
Khi em gặp anh, em đã phải thở dài thật nhiều.
Dù đầu mình hiểu rất rõ, sao trái tim này mãi không chịu hiểu?
Có phải vì mình là con người?
Có phải cảm giác nguôi ngoai này là đầu hàng số phận?
Cả tượng phật cũng có gương mặt như say ngủ.