Cái nhìn của Urushibara về nghiện ngập hoàn toàn trái ngược với nhóm Clamp. Quan điểm của bà có một chút bao dung và nhẹ nhàng hơn. Thay vì phê phán những người mắc bệnh nghiện, bà phác họa cảm xúc của những người nghiện như một bài thơ trong “Những kẻ hít sương sớm”.
Câu chuyện tưởng tượng này kể về Akoya, một thiếu nữ bị chính cha mình ép ngửi một bông Bìm Bìm có mùi khá nồng để thành Thần Sống. Làm vậy, ông bố cô có thể được dân đảo tôn thờ và cống tặng lễ vật. Theo như trong câu chuyện thì Thần Sống là một người lão hóa hết sức nhanh chóng và vô cùng thất thường khi mặt trời lặn rồi sáng hôm sau tỉnh dậy và trở về hình dạng cũ như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra (như một bông hoa sớm nở rồi tối tàn). Sức mạnh siêu phàm của Thần Sống là phát ra một hương thơm kì lạ có thể chữa lành mọi bệnh tật cho những ai hít nó vào. Và đó là phép màu mà dân đảo tin vào. Nagi, bạn thời thơ ấu của Akoya là người duy nhất nghi ngờ điều đó. Vì thế cậu ta bí mật mang Ginko (Mushi sư) lên đảo để điều tra việc này. Sau đó Ginko biết ra thứ phép màu đó chẳng qua chỉ là một căn bệnh tạo ra bởi một loại Mushi sống trong những bông Bìm Bìm. Akoya không phải người duy nhất bị nhiễm “phép màu” đó. Trên đảo còn rất nhiều người như vậy nhưng họ bị nhốt ở bên kia đảo cách li với mọi người. Akoya cuối cùng được chữa khỏi nhưng sau cùng, cô ta chọn ngửi bông Bìm Bìm lần nữa để thoát khỏi mặt cảm tội lỗi hại chết cha mình.
Continue reading 'MA và vấn đề nghiện ngập (P2: trong Mushishi)'»
Nghiện ngập không chỉ được nói đến trong y học hay báo đài mà nó còn được nhắc đến rất nhiều trong phim ảnh, hội họa, tiểu thuyết và đến cả hoạt hình và truyện tranh. Những triệu chứng nghiện ngập cũng thường được thấy trong anime và manga. Có khá nhiều manga và anime đụng đến vấn đề này.
Trong chương 9-11 của bộ manga xxxHOLIC viết và vẽ bởi nhóm Clamp cùng “Những Kẻ Hít Sương Sớm”, tập 6 của bộ anime Mushishi dựng theo manga cùng tên viết và vẽ bởi Yuki Urushibara, nghiện ngập được đề cập đến và phác họa hoàn toàn khác nhau.
Chủ đề chính trong chương 9-11 của xxxHOLIC là nghiện ngập và quyết tâm, liệu chúng cũng chỉ là một? Loại nghiện ngập trong câu chuyện này là nghiện Internet (Tiếng gốc của nó là Internet Addiction Disorder hay viết tắt IAD). Hiện nay IAD vẫn còn là một vấn đề gây tranh cãi nhiều. Bởi nhiều người cho rằng không hề có loại nghiện này mà nó thật chất chỉ là một phần của những loại nghiện khác. Nhưng tóm lại, cách miêu tả thích hợp nhất cho loại nghiện này là “Dùng Net, mà không có mục đích hay lợi ích gì, nhiều đến mức gây ra nhiều vấn đề tâm lí, xã hội và thể lực cho người dùng nó.” (Maisel, 2008)
Trong chap 9-11, câu chuyện kể về một người nội trợ. Hầu hết thời gian trong ngày của cô ta là online. Rõ ràng là cô ta hiểu rất rõ hành đồng này có thể làm tan vỡ gia đình mình. Bởi chính cô ta đã khẳng rằng cô ta đã bỏ lơ việc nhà, quên cả con cái và chồng mình chỉ vì muốn luôn ở trên mạng. Rồi cô ta quyết định sẽ từ bỏ việc lên mạng, nhưng lại không có đủ quyết tâm và nghị lực để làm vậy. Vì thế cô ta hỏi ý kiến và giúp đỡ của một người bạn online. Người này có nick là Kindou-chan (bất kì ai xem Holic cũng biết đây là Yuuko của chúng ta). Trái ngược với những gì cô ta nghĩ sẽ nghe từ người bạn online này ( như sự cảm thông và an ủi lẫn khuyên đừng từ bỏ Net), Kindou-chan chỉ đưa ra 2 chọn lựa: Từ bỏ hay là không. Kindou-chan còn cho người nội trợ này biết quyết tâm thật sự là như thế nào. Sau khi giúp người nội trợ này không bao giờ dùng được cái “laptop của cô ta” nữa (việc mà Watanuki của chúng ta bình luận là: Kiểu buôn bán thiếu thành thật), Kindou-chan bỏ người nội trợ, vẫn còn bối rối và hơi sợ hãi, lại sau cánh cửa đóng chặt.
Continue reading 'MA và vấn đề nghiện ngập (P1: trong xxxHOLIC)'»
Tựa đề: Rốt cuộc thì sinh mạng này thuộc về ai đây?
Tác Giả: Brian Clark
Dạng: Kịch truyền hình.
Thể loại: Hài hước, kịch tính, đời thường.
Liệu con người ta thật sự có được tự lo lựa chọn quyết đinh cho bản thân cho dù quyết định đó mang đến một kết cuộc không mấy tốt đẹp cho họ? Cuộc sống của một người có thật sự thuộc về người đó?
Bệnh nhân Ken Harrison là một chàng trai trẻ vui tính, thông mình và khá là bướng bỉnh. Anh trước đó là một nhà điêu khắc và một giáo viên của một trường nghệ thuật. Sáu tháng về trước, Ken bị một tai nạn giao thông và hôn mê 30 tiếng đồng hồ. Khi tỉnh dậy, Ken biết mình bị liệt từ cổ đến chân và sẽ không bao giờ bình phục được. Ken không muốn tiếp tục sống như một loại thực vật, lại càng không muốn “hạnh phúc bằng cách trở thành một bộ phận của một cái máy tính phức tạp“(T.69). Vì vậy Ken chọn được chết. Chính tính cách và cuộc chiến chống lại Bác Sĩ Emerson để giành lấy quyền tự quyết cho số phận của mình của Ken đã làm nổi bật lên chủ đề chính, nhân phẩm của chọn lựa, của vở kịch. Ken không hề muốn người khác chịu trách nhiệm cho cái chết của mình. Ken chỉ muốn được xuất viện với ống dẫn chất dinh dưỡng được gỡ bỏ khỏi anh. “Tôi không yêu cầu ai giết tôi cả. Tôi chỉ yêu cầu được rời khỏi bệnh viện này.“(T.140) Làm như vậy sẽ không ai cảm thấy có lỗi cho cái chết của Ken. Và dù sao đi nữa đó chính là lựa chọn của bản thân Ken.
Continue reading 'Whose life is it anyway?__ Nhân phẩm của lựa chọn.'»