Whose life is it anyway?__ Nhân phẩm của lựa chọn.

Tựa đề: Rốt cuộc thì sinh mạng này thuộc về ai đây?
Tác Giả: Brian Clark
Dạng: Kịch truyền hình.
Thể loại: Hài hước, kịch tính, đời thường.

Liệu con người ta thật sự có được tự lo lựa chọn quyết đinh cho bản thân cho dù quyết định đó mang đến một kết cuộc không mấy tốt đẹp cho họ? Cuộc sống của một người có thật sự thuộc về người đó?

Bệnh nhân Ken Harrison là một chàng trai trẻ vui tính, thông mình và khá là bướng bỉnh. Anh trước đó là một nhà điêu khắc và một giáo viên của một trường nghệ thuật. Sáu tháng về trước, Ken bị một tai nạn giao thông và hôn mê 30 tiếng đồng hồ. Khi tỉnh dậy, Ken biết mình bị liệt từ cổ đến chân và sẽ không bao giờ bình phục được. Ken không muốn tiếp tục sống như một loại thực vật, lại càng không muốn “hạnh phúc bằng cách trở thành một bộ phận của một cái máy tính phức tạp“(T.69). Vì vậy Ken chọn được chết. Chính tính cách và cuộc chiến chống lại Bác Sĩ Emerson để giành lấy quyền tự quyết cho số phận của mình của Ken đã làm nổi bật lên chủ đề chính, nhân phẩm của chọn lựa, của vở kịch. Ken không hề muốn người khác chịu trách nhiệm cho cái chết của mình. Ken chỉ muốn được xuất viện với ống dẫn chất dinh dưỡng được gỡ bỏ khỏi anh. “Tôi không yêu cầu ai giết tôi cả. Tôi chỉ yêu cầu được rời khỏi bệnh viện này.“(T.140) Làm như vậy sẽ không ai cảm thấy có lỗi cho cái chết của Ken. Và dù sao đi nữa đó chính là lựa chọn của bản thân Ken.

Vở kịch Rốt cuộc thì sinh mạng này là của ai đây? thật sự có một sự thống nhât về thời gian, địa điểm và hành động. Bởi nó diễn ra trong một bệnh viện đa khoa và mọi sự việc chính xảy ra trong phòng bênh nhân Ken. Câu chuyện này chỉ xoay quanh một hành động là cuộc đấu tranh đòi quyền được chết của ken vào những ngày cuối cùng trước khi ken chết. Bằng cách cho câu chuyện diễn ra chỉ trong một bệnh viên, Brian Clark_tác giả, dường như ngụ ý rằng cuộc sống của Ken bây giờ cũng chỉ giới hạn trong bệnh viện. Ken không còn bất cứ mối liên hệ nào với thế giới bên ngoài nơi mà anh ta từng có một cuộc sống thật tự do, thoải mái của một người bình thường. Điều đó cũng được diễn tả rất rõ qua việc hôn thê của Ken và cha mẹ anh, những sự liên kết duy nhất với thế giới bên ngoài, không bao giờ xuất hiện trong vở kịch mà chỉ được nhắc đến hết sức sơ xài. Cuộc sống của Ken giờ đây hoàn toàn vô nghĩa.

Bên cạnh trận chiến vì quyền lợi của Ken còn có chuyện tình của người phụ vụ trong bệnh viện John và y tá học việc Kay Sadler. Có điều việc này không khiến cho người đọc cảm thấy mất đi sự chú ý khỏi nhân vật chính Ken mà còn làm cho ta cảm thấy sự cô đơn của Ken càng hiện lên một cách hết sức rõ ràng. Hơn nữa chuyện tình đó cũng khiến người đọc cảm thấy có chút thư giản vì sự căng thẳng trong này.

Tuy mọi chuyện xảy ra trong một bệnh viện và chủ yếu xoay quanh một người bị thương tật vĩnh viễn và anh ta sẽ chết, nhưng vở kịch này không hề mang đên sự nặng nề hay u ám cho người đọc. Ngược lại nó lại khiến người đọc bậc cười hầu như mọi trang kịch nhờ vào vô số những cảnh hài hước và những đối đáp dí dỏm của những nhân vật trong này. Không có gì khiến người đọc cảm thấy đau buồn từ đầu cho đến cuối, mà nó chỉ khiến người đọc tò mò muốn biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Lấy một ví dụ:

Khi Ma Sơ (người điều hành bệnh viện) nói cho Ken biết là anh nên gặp một người cố vấn tâm lí tên là Boyle do bác sĩ Emerson đề cử để giúp Ken cảm thấy tốt hơn và không còn muốn chết nữa.

Ken: Bà Boyle? Bà ta là ai?
Ma sơ: Một người phụ nữ rất tốt.
Ken: Tôi nhất định phải gặp bà ấy à?
Ma sơ: Do bác sĩ Emerson mời bà ấy đến đó.
Ken: Vậy là tôi tốt hơn nên gặp bả thôi. Chứ nếu tôi mà từ chối, nhất định ông ta sẽ nghiền bà ta ra trộn với nước rồi tiêm vào người tôi mất.

(T. 50)

Đó cũng chỉ là một trong những cảnh hài hước tìm thấy trong vở kịch này. Những đối đáp giữa Ken với những người trong bệnh viện thật sự rất hóm hĩnh và thú vị. Các bạn nếu có dịp hãy tự đọc để cảm nhận. Dĩ nhiên cái hài hước trong này không chỉ là hài hước chỉ để cười. Ẩn trong những câu nói hài hước đó của Ken luôn hiện lên những châm biếm rất mạnh về những Bác sĩ (người cho rằng mình có toàn quyền quyết định đối với bệnh nhân) và bệnh viện (nơi mà con người đối sử với con người như một loại vật thể chứ không phải là con người). Đây lại là một điểm nhấn nữa trong vở kịch này. Nhưng ở đây tôi sẽ không đi sâu vào vấn đề này.

Hành động chính của vởi kịch chỉ là cuộc chiến giành quyền được chết. Nghe có vẻ điên khùng quá phải không? Ai mà muốn đọc một thứ như vậy? Ai mà muốn đi chết chứ? Có điều trong cái bối cảnh này, hành động đó thật sự rất phù hợp với bối cảnh, không khí của câu chuyện. Ken hiện giờ không chỉ không thể làm những việc mà anh ta muốn làm mà còn bị đối xử như một vật thể không phải là một người đàn ông bình thường. Ken giờ mất hết tất cả trừ sự tỉnh táo của mình. Và vì thế Ken đi đến quyết định: “Sự tỉnh táo là thứ duy nhất còn sót lại của tôi, và vì thế tôi muốn khẳng định quyền lợi của bản thân để sử dụng nó.”

Tựa đề của vở kịch Rốt cuộc sinh mạng này thuộc về ai? như nói lên chủ đề chính của vở kịch này: Nhân phẩm của lực chọn. Tựa đề vở kịch như thể muốn hỏi : “Liệu tôi thật sự có quyền quyết định đối với cuộc sống của bản thân tôi?“. Một bênh nhân hoàn toàn bị tê liệt Ken muốn được xuất viện để được chết, và một bác sĩ chuyên khoa cua bệnh viện, Bác sĩ Emerson. Với lí do “Anh đang quá đau buồn”, bác sĩ Emerson từ chối việc cho Ken xuất viện. Ai đúng, ai sai? Thật ra mà nói thì không ai ở đây sai cả. Bởi mọi lí do đều rất hợp lí. Vở kịch cho chúng ta thấy rất nhiều quan điểm trên vấn đề này thông qua những nhân vật của nó.

Bác sĩ Emerson là một đại diện của giới y khoa. Chỉ có bác sĩ là có đủ kiến thức và khả năng thật sự để lựa chọn cho bệnh nhân của họ. Đối với Emerson, Ken hoàn toàn không đủ điều kiện, khả năng để tự quyết định cho bản thân mình vì ken quá đau buồn để đi đến một quyết định đúng đắng cho bản thân, “Anh ta không thể chọn lựa những quyết định hợp lí về sống và chết cho bản thân mình“(T.82). Cho dù Emerson biết rất rõ rằng Ken rất sáng suốt khi đưa ra quyết định đó, ông ta vẫn cố buộc Ken phải sống. Nhưng một khi ông ta giữ lại sinh mạng của Ken, ông ta đã đi ngược lại mong muốn của Ken. Điều đó là sai trái, nhưng chúng ta cũng khó mà phán xét ông ấy làm sai bởi ông là một bác sĩ. Và “Bác sĩ thì không thể nào chấp nhận lựa chọn cái chết, vì họ gắn liền với sự sống.“(T.91)

Ken là điện diện cho quyền lợi của một người bình thường trong xã hội. Đối với Ken, khống chế những lựa chọn của người khác về bản thân họ là hết sức tàn bạo và là một sự lạm dụng quyền lực. Những ý tưởng về điều này hiện lên hết sức rõ ràng khi ken tranh luận cùng quan tòa Ngài Millhouse. “Nhân phẩm bắt đầu với những chọn lựa. Nếu tôi chọn được sống thì sẽ rất ghê tởm nếu xã hội ngày muốn giết tôi. Ngược lại nếu tôi chọn được chết thì cũng ghê tởm như vậy khi xã hội buộc tôi phải tiếp tục sống“(T.141). Những tư tưởng này của Ken mang đến cho chúng ta một câu hỏi về nhân phẩm. Và đây là điều mà không mấy ai nghĩ về nó hay sẽ chẳng bao giờ đếm xỉa đến.

Quan tòa Millhouse đại diện cho quan điểm của pháp luật trên vấn đề này. Cũng chỉ như hiện thực ngoài đời, pháp luật nhằm mang lại sự chân lí, công bằng cho dân chúng, và những người thi hành pháp luật cần phải lắng nghe mọi người phân giải trước khi đưa ra một quyết định nào đó. Đối với quan tòa Millhouse, ken là một người rất bình tĩnh và gan dạ, một người hoàn toàn tự chủ được tâm thần. Và vì thế mà ông đã đưa ra quyết định thả Ken tự do với quyết định của anh. Quan toàn Millhouse gọi bản thân mình là “một quan tòa đáng đem xử bắn“(T.144) vì ông không nghĩ quyết định của Ken là tốt. Tuy nhiên ông vẫn tôn trọng quyết định của Ken. Và vì thế ông ra lệnh cho Ken được phóng thích khỏi bệnh viện.

Nói tóm lại, ý tưởng chính của vở kịch này là: Con người ta nên có quyền quyết định cho số phận của họ cho dù nó có dẫn đến những kết cục tồi tệ đến mức nào đi chăng nữa, và chỉ cần những quyết định đó không gây hại đến người khác.

Potato

Là một sv chuyên ngành khoa học sức khỏe thường trực. Thỉnh thoảng dịch/sub manga/tiểu thuyết/anime. Ranh rảnh thì viết bình loạn hay nói nhảm về mọi thứ ở blog này.

Bài viết - Trang Chủ

{ Gửi phản hồi chứ? }

  1. becon

    Ồ, mình rất thích bình luận này. Ý tưởng của vở kịch rất hay. Nó đúng theo quan điểm sống của mình. Dù rằng ta hiểu rõ điều đó nhưng làm người ta k hoàn toàn quyết định được mọi thứ. Chúng ta bị ràng buộc bởi cụm từ “xã hội” Dù quyết định của chúng ta k gây hại đến ai nhưng nếu nó k được “Xã hội” coi là đứng đắn thì cũng là chống lại “xã hội” và sẽ có nhiều thứ tác động tới quyết định “rất chính đáng và k gây hại cho ai” của ta
    Rõ là biết mấy ông phụ xe lôi kéo hành khách là bất lịch sự, nhưng đó là nghề của họ, đành phải chấp nhận và thông cảm.
    Rõ là biết đường cứ đào lên lấp xuống, “quan lớn” ăn chặn chỗ này chỗ kia nhưng chỉ biết chửi cho mình nghe, dân tình bàn luận với nhau chứ có làm gì được. Đâu thể chạy vào Quốc hội hùng hồn chỉ mặt điểm tên hay chửi vào mặt như mấy nước Tư bản chẹp chẹp
    Sẽ lưu ý tìm đọc cái này Mad

  2. becon

    à à, còn định nói gì, à à, nhớ ra rồi, potato này, potato là con trai hay con gái? lần này thì phải hỏi thật. Vì becon quen cũng 1 cơ số bạn nhưng ( nhưng nhá ) người mà hay viết ac, ăc, âc là at, ăt, ât (thay c=t) thì chỉ có nam thôi
    Bày đặc (chuẩn: bày đặt)
    Đã thấy 1 lỗi này hôm trước mò mẫm, hôm nay lại gặp nên mới nhớ mà hỏi. Nếu quả thực potato là nữ thì bạn là nữ đầu tiên. Rất khó hiểu là tớ gặp 1 cơ số này nhưng lại gặp rất nhiều ng kêu là “k thể nào” “tớ là nam đây, ở trong Nam đây, chưa bao giờ thấy”, “nói thì có thể có nhưng viết thì chỉ có bọn dốt mới viết sai chính tả thế” có những người buông những comment rất thậm tệ. Nói chung, tớ thấy đó là 1 điểm khá “thú vị” đó chứ. Nhiều khi còn bày đặt nhại lời “cơ số người tớ quen” khiến tớ cũng thi thoảng bị nhầm hoặc quen tay viết thế luôn =)) Thật ra thì rất nhiều người bị ảnh hưởng bởi văn nói. Sự ảnh hưởng rất có tính lan tỏa. Rõ là tớ ghét nói ngọng Lờ và Nờ, hay bắt bạn bè sửa nhưng lại dễ dàng bị nhiễm của con bạn (nó thì bị nhiễm cô cháu mới 3t còn ngọng líu ngọng lô :- xấu hổ quá

  3. becon

    k có gi đáng buồn cả Grin thật ra thì đời sống trên mạng rèn luyện cho ta cái gì nên giữ được bí mật thì cứ giữ, nhất là thông tin cá nhân. Hơn nữa nhiều khi nói là nữ cũng k thể sống thoải mái như “không rõ giới tính” hoặc “nam” bởi con gái có nhiều thứ khó đặt ranh giới hơn là nam. Là nam thì có thể sống bình đẳng hơn trong rất nhiều vấn đề =)) chính vì thế tớ cũng hay lựa cho mình giới tính “không xác định” ai nói gì thì gật đó hoặc miễn bình luận. Ngoài ra thì dân tình giờ giới tính thứ 3 thứ 4, thật thì k rõ, phong trào lại quá nhiều nên thật..khó xét hê hê
    RÕ là biết potato là gái rùi nhưng fải hỏi vì chưa gặp gái mắc tật c=t này bao giờ. Vậy nên tự hào vì potato là người đầu tiên trong list của becon hê hê
    Ngó thấy Gin chan gọi potato là san rồi Wink) hơn nữa treo ava 1 bé rõ là…hợp với potato còn giè Grin
    cái tật đó thì cũng k quá xấu hổ đâu vì nó k như sai chính tả lờ nờ, nó là thói quen hiếm thấy nên khá funny Grin vui vui. Với lại potato viết review khá là gần gũi nên viết như văn nói dzị cũng thoải mái. Chỉ trừ làm báo mà còn thế này thì sẽ bị ng khó tính móc máy khó chịu đấy Grin
    Nhiều ng nói, văn nói có thể chấp nhận còn văn viết đặc biệt k sai, nói thế thì tự tin quá, ai cũgn có lúc thế này thế kia, hiếm ng giỏi tiếng Việt, sử dụng thành thạo và k sai bao giờ lắm. Và những ng như thế họ lại rất thoải mái, k to còi như nhiều ng nên toàn ng đáng quý cả. Không sao đâu potato nhé Grin
    Về viết, thật sự rất khó vì becon
    - k tự tin vào bản thân
    - gặp khó khăn khi viết ra
    - trí nhớ k tốt, chỉ nhạy cảm cái khi cảm 1 cái gì đó thôi
    nên khi viết thường rất khó khăn, viết ra lại sợ mình quá lan man, mà thường thì tớ hay lan man thật, đụng chiện này lại nghía ra chiện kia nên vấn đề cứ xoay đủ chiều đủ vòng rồi thì rằng mà là sợ ng ta theo dõi k hiểu…Grin nói chung, cũng fải có tí năng khiếu viết chứ hỉ Grin. VÌ thế mà làm dân thường hóng khắp nơi thôi chứ kêu viết thì…ôi Frown

Gửi phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn Biểu Cảm

SmileBig SmileGrinLaughFrownBig FrownCryNeutralWinkKissRazzChicCoolAngryReally AngryConfusedQuestionThinkingPainShockYesNoLOLSillyBeautyLashesCuteShyBlushKissedIn LoveDroolGiggleSnickerHeh!SmirkWiltWeepIDKStruggleSide FrownDazedHypnotizedSweatEek!Roll EyesSarcasmDisdainSmugMoney MouthFoot in MouthShut MouthQuietShameBeat UpMeanEvil GrinGrit TeethShoutPissed OffReally PissedMad RazzDrunken RazzSickYawnSleepyDanceClapJumpHandshakeHigh FiveHug LeftHug RightKiss BlowKissingByeGo AwayCall MeOn the PhoneSecretMeetingWavingStopTime OutTalk to the HandLoserLyingDOH!Fingers CrossedWaitingSuspenseTremblePrayWorshipStarvingEatVictoryCurseAlienAngelClownCowboyCyclopsDevilDoctorFemale FighterMale FighterMohawkMusicNerdPartyPirateSkywalkerSnowmanSoldierVampireZombie KillerGhostSkeletonBunnyCatCat 2ChickChickenChicken 2CowCow 2DogDog 2DuckGoatHippoKoalaLionMonkeyMonkey 2MousePandaPigPig 2SheepSheep 2ReindeerSnailTigerTurtleBeerDrinkLiquorCoffeeCakePizzaWatermelonBowlPlateCanFemaleMaleHeartBroken HeartRoseDead RosePeaceYin YangUS FlagMoonStarSunCloudyRainThunderUmbrellaRainbowMusic NoteAirplaneCarIslandAnnouncebrbMailCellPhoneCameraFilmTVClockLampSearchCoinsComputerConsolePresentSoccerCloverPumpkinBombHammerKnifeHandcuffsPillPoopCigarette