Một anime có thể dễ thương đến mức nào? Câu trả lời là có thể cực kì cực kì cực kì cực kì dễ thương. Để chứng minh điều đó, các bạn hãy xem qua Chi’s sweet home (ở đây tui tạm dịch là Mái Ấm Thân Thương của Chi)

Nguyên tác: Konami Konata
Thể loại: Hài hước.
Cấp độ: Seinen (Nhưng tui cảm thấy cái này có thể dành cho mọi lứa tuổ thì hợp hơn)
Độ dài: khoảng 3 phút một ép (siêu ngắn, cái này làm tui nhớ đến cái anime Damekko Doubutsu_Những động vật vô dụng. Chi’s sweet home thậm chí còn đáng yêu hơn cả anime này cả ngàn lần nữa kia)
Chibi X Shika fansub (một nhóm sub việt ngữ) đang sub anime này. Hiện giờ họ đã ra 6 ép (theo như ở trang chủ của họ). Mọi người hãy vào CxS để tải nếu muốn xem.
English sub đã ra đến 20 ép.
Tải về coi đi, một ép ngắn lắm và chỉ độ 10 mấy đến dưới 25M, tại sao không chứ, ha?
Nội dung:
Câu chuyện theo chân một chú mèo con trắng sọc xám (chính con mèo con trên hình trên đó) bị lạc khỏi mẹ và anh chị em. Hốt hoảng vì những gì xung quanh (xe hơi, chó,..), chú mèo hoảng loạn tìm mẹ và đường về nhà. Mệt mỏi và chán nản khi mãi không tìm thấy đường về, chú mèo nằm dài trong một công viên. Ở đây chú mèo đi lạc được cậu bé Yohei và mẹ cậu đem về nhà họ chăm sóc. Đáng lo là khu chung cư nhà họ không cho phép nuôi thú vật. Họ gọi hết mọi người quen để hỏi xem có ai muốn nuôi một chú mèo con. Trong khoảng thời gian tìm chủ cho Chi đó, gia đình Yohei dần cảm thấy gắng bó với chú mèo con đáng yêu này. Và cuối cùng thay vì cảm thấy rắc rối khi người muốn nhận nuôi chú mèo này từ chối, họ lại hết sức vui mừng. Chú mèo con đáng yêu này sau đó được đật tên là Chi và cùng sống với gia đình Yohei.
Nội dung anime này thực sự hết sức bình thường. Nó chỉ xoay quanh những thứ cực kì tầm thường hàng ngày của một mèo con. Thế nhưng nó không khiến người xem cảm thấy nhàm chán dù chỉ một tí bởi cái câu chuyện xảy ra dưới cái nhìn của Chi, một cái nhìn vô cùng ngây thơ và dễ thương. Dĩ nhiên nó có thể nhàm chán với những ai không thích mèo và không thích dễ thương. Nhưng chỉ với vài phút một ép, ai có thể thấy nhàm chán nhỉ.
Nhân vật:
Có thể nói thiết kế nhân vật rất tốt. Anime này chỉ nhấn mạnh vào những phát triển và suy nghĩ, cách nhìn mọi thứ xung quanh của Chi, chú mèo con của chúng ta. Có lẽ một đứa bé cũng giống như vầy chăng, mau buồn mà cũng mau vui. Chi khi lạc mẹ luôn mong muốn tìm mẹ, thế nhưng nó quên nhanh chóng khi được cho uống sữa, và nhìn thấy những thứ nó có thể chơi đùa. Cái cảm giác nhớ nhà, nhớ về sự âu yến vỗ về của mẹ nó đó nhanh chóng phai đi bởi sự chăm sóc ấm áp của gia đình Yohei. Chúng ta vừa cảm thấy buồn cười vừa thấy hơi buồn khi Chi nghĩ :”A, mình định làm gì nhỉ, hình như mình quên cái gì?” khi nó quyết định tìm mẹ, và rồi uống xong sữa lăn đùn ra ngủ quên mất việc tìm mẹ, hay thấy một món đồ chơi mãi chơi với nó đến khi mệt lã và quên bẳng việc tìm mẹ.
Animation:
Chỉ có một cầu để nói: quá dễ thương, cực kì dễ thương.
Âm thanh:
Nhạc anime này không có gì đặc sắc, nhưng các bạn có thể đổ vì cái OP của nó. Bài hát dễ thương hết sức. Có lẽ người hát bài hát này là người lồng tiếng cho Chi luôn. Lời bài hát cũng chính là lời của chú mèo này.
Lồng tiếng thì cũng không có gì đặc sắc, nhưng cách nói của Chi rất chi là dễ thương. Không chỉ giọng lồng tiếng như trẻ con nói chuyện mà còn do cách nói hơi ngộng của con nít (điểm này nếu ai có học sơ qua tiếng Nhật thì sẽ nhận thấy, hoặc ai đã xem nhiều anime cũng nhận ra điều này).
Tổng kết cuối cùng.
Nội dung: 7/10
Nhân vật: 8.5/10
Animation: 9/10
Âm thanh: 9/10
Tổng Quan: 8.5/10
Nói tóm lại sao lại không xem anime này chứ? Một thứ dễ thương và ngọn ngào như vầy mà không xem thì thật rất lãng phí.
seiyuu cho Chi rất là tuyệt đó, cái giọng ngọng ngọng của con nít nghe hoài không chán~
Phải phải, dễ thương chịu không thấu. Đánh thức moe-complex tìm tàng của tui lên luôn.